Báo Đồng Nai điện tử
En

Trang thơ tháng 4

19:00, 12/04/2024

“Mẹ sinh tôi bên một dòng sông/ Dòng sông sinh tôi thêm lần nữa/ Mẹ và Sông là hai người Mẹ/ Hai chốn thương yêu hồn tôi vẫn hằng neo!”. “Con sông Đồng Nai níu bờ thao thiết/ trưa nồng nàn gió cuộn nôn nao/ Vĩnh Cửu em sinh từ rừng Cát Tiên mải miết/ Mã Đà, Hiếu Liêm tên đất như người/ chiều dang dở Trị An như lửa nhóm/ tôi tròng trành câu hát rơi rơi”. “Em có nhớ Trảng Bom nhiều không? Có như dòng thác Giang Điền đêm ngày cuộn chảy/ Có nhớ thuở em mười lăm, mười bảy/ Thành câu thơ lắng đọng đến bây giờ” . Không có tình đất tình người gắn bó không viết được những câu thơ về Đồng Nai như lửa cháy như vậy. Xin được cảm ơn các nhà thơ và trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc.

Nhà thơ Đàm Chu Văn chọn và giới thiệu

 

Mẹ và sông

Mẹ sinh tôi bên một dòng sông

Dòng sông sinh tôi thêm lần nữa

Mẹ và Sông là hai người Mẹ

Hai chốn thương yêu hồn tôi vẫn hằng neo!

Tôi như thân Rùa Biển. Tôi như kiếp Hải Âu

Dù đi đâu, đến đâu đường về không để lạc

Nhỏ lắm thôi trên trái địa cầu

Nơi Mẹ và Sông đợi chờ tôi mòn mỏi!

Mẹ và Sông là tâm quỹ đạo

Tôi là tôi khôn dại giữa luân hồi

Nếu được ước một đời tôi chỉ ước

Được làm con của Mẹ và Sông!

                                         LÊ HUY MẬU

 

Vĩnh Cửu

em Vĩnh Cửu mà tôi thì khoảnh khắc

đến rồi đi như chớp mắt giao mùa

con sông Đồng Nai níu bờ thao thiết

trưa nồng nàn gió cuộn nôn nao

Vĩnh Cửu em sinh từ rừng Cát Tiên mải miết

Mã Đà, Hiếu Liêm tên đất như người

chiều dang dở Trị An như lửa nhóm

tôi tròng trành câu hát rơi rơi

làng mở đất Tân Triều cù lao bưởi

cũng đước cũng bần bám sông vào Nam

sông như mắt người khao khát

chân trời từng cánh hoa bay

trưa Vĩnh Cửu trái tim như bùng vỡ

em hát lời ca rừng rực một thời

tua bin quay hàng nghìn vòng phút

thế mà ngày xưa đọng trên môi em

chào Vĩnh Cửu chào những điều không mất

ta phải về mang theo nỗi bâng khuâng

và hẹn sẽ có ngày trở lại

để mà vĩnh cửu trong nhau...

                                     VĂN CÔNG HÙNG

 

Trảng Bom

Những con đường vừa mới mở

Chạy dài tít tắp phía một ngày nắng xanh

Bên dòng sông Buông uốn khúc

Hồ Sông Mây tự tình…

 

Phía những ngọn cao su đang mùa thay lá

Một chồi xanh vừa nhú lên

Vẽ lên bầu trời vô vàn muôn giấc mơ

Cùng với bao hy vọng

 

Em có nhớ Trảng Bom nhiều không?

Có như dòng thác Giang Điền đêm ngày cuộn chảy

Có nhớ thuở em mười lăm, mười bảy

Thành câu thơ lắng đọng đến bây giờ.

 

Con đường mới mở ra khoảng trời trước mặt

Đi cùng em tìm đến những ngày mai

Nắng dịu dàng vẽ lên từng khu phố mới

Bao sắc màu rạng rỡ ở tương lai

 

Nơi phía ấy là bao khu công nghiệp

Nhịp sống sinh sôi, hối hả đêm ngày…

                                              TRƯƠNG TRỌNG NGHĨA

 

Giai điệu gọi mùa

Buổi sáng nghe chim ríu rít

Ngoài vườn nhót đỏ hây hây

Đằng đông dựng màn đỏ ối

Tháng Tư đang đến rồi đây

 

Tháng Tư loa kèn xuống phố

Mà nghe chỉ tiếng rao người

Ơ kìa cái tên đến lạ

Loa kèn mà chẳng ai ơi!?

 

Tháng Tư sương vừa thảng thốt

Nhẹ vương một chút rồi rơi

Nhập nhòa bầy đom đóm nhỏ

Gặp nhau đã nhoẻn miệng cười

 

Tháng Tư bà mong nứt áo

Đòng đòng cởi bỏ lá khôn

Vừa rụng bến sông hoa gạo

Đã nghe phơn gió gợi buồn

 

Tháng Tư mẹ ngâm bồ kết

Bên thềm hong tóc đợi trăng

Thầm mừng sắp qua giáp hạt

Trăng nuôi lũ trẻ dung dăng

 

Tháng Tư thăm ngôi mộ cũ

Chiến trường bao nấm tóc xanh

Cha vuốt lại mái đầu bạc

Khóc rung tấm ngực long lanh.

                                             NGUYỄN MINH ĐỨC

 

Chợ quê

Tinh mơ chưa rõ mặt người

Chỉ nghe tiếng nói giọng cười chen nhau

Chợ bày hương lúa hương cau

Bán mua con tép, mớ rau, gọi là…

Ai vừa bẻ nửa bánh đa

Giòn tan trong giấc mơ xa quây quần

Nắng lên Bảo Định tần ngần

Ai về Bảo Thị dừng chân hái chè…

Chợ quê, bày những quà quê

Chợ quê bày cả bốn bề nắng mưa,

Ước gì trở lại ngày xưa

Mùa đi qua ngõ bóng trưa rộn ràng.

                                                           BẢO THƯ

 

Góc nhỏ quê hương

Rồi sớm mai mình sẽ về thành phố.

Đêm sắp xa nhà, chao ôi khó ngủ!

Tiếng gà ơi thao thức nhắc chi hoài

Bao bâng khuâng nhớ lại một khoảng đời

Lung linh mãi những gì trong trí nhớ

 

Ơi con đường mình vẫn đi về đó

Con suối đầu làng nước vẫn chảy, trầm tư

Tha thiết bao nhiêu nỗi nhớ bạn bè

Một khoảng rừng xanh, mùa khô mù bụi đỏ

Bạn bè ơi, tháng năm nào ở đó

Mình từng chia nhau những nỗi vui buồn…

 

Nỗi nhớ nhà đằm thắm những yêu thương

Tóc bố bạc đi, bông lúa vàng sẫm lại

Mẹ lặng lẽ như tháng năm bận mải

Thúng thóc đầy, lưng áo đẫm mồ hôi.

 

Các em ơi, buổi học tan rồi

Nhớ nhé: dọn nhà, thu lúa, về với mẹ!

Cháu của dì sao ngủ ngon đến thế

Có mơ khi về, dì mua bánh cho không?

 

Bao nỗi dồn lên tha thiết chất chồng

Trong cái đêm thao thức hoài không ngủ.

Sớm ngày mai mình sẽ về thành phố

Mang theo trong lòng một góc nhỏ quê hương

 

Mang theo trong lòng một góc nhỏ yêu thương.

                                                                 BÙI THỊ BIÊN LINH

 

Thức dậy mảnh hồn quê

Đêm tĩnh lặng nghe rõ tiếng xưa về thao thức

Thầm thĩ cùng cơn gió qua hàng trúc

Tiếng chó sủa trăng vọng về trong ký ức

 

Tiếng xe tải chạy đường dài mòn mỏi đêm thâu

Như ếch nhái, ễnh ương, đêm xưa hòa tấu

Bao năm rồi hiển hiện đêm nay…

 

Vuông sân nhỏ đêm miền quê yên ả

Xóm giềng quây quần bên câu vọng cổ

Đĩa đường tán, ly trà khề khà dưới trăng cùng nhau kể

 

Cánh đồng thơm dung dưỡng bao thế hệ

Tiếng tù và của ông trùm vạn thưở xưa vọng về

Thức dậy mảnh hồn quê.

                                                       TRẦN NHÃ MY

Tin xem nhiều